Chúng tôi là

“Nhà 65”

 

Một ngôi nhà cho “những người kể chuyện thế gian” bước vào, nhóm lên ngọn lửa và cất tiếng.

68 Năm Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn

(1957-2025)

 

Mỗi nghệ sĩ có thể đến với văn chương và cuộc đời bằng con đường riêng của mình nhưng tư duy nghệ thuật dù có đổi mới đến đâu đi nữa thì cũng không thể vượt ra ngoài các quy luật của Chân – Thiện – Mỹ, quy luật nhân bản. Nhà văn chân chính có sứ mệnh khơi nguồn cho dòng sông văn học đổ ra đại dương nhân bản mênh mông. “Nhà 65” và các thế hệ văn nghệ sĩ có sứ mệnh “giữ lửa” cho sự nghiệp “nhân bản” đó. 
 

Mùa Thu 2018 – Giai phẩm “Viết&Đọc” ra đời…

Mùa Thu 2025 – Tròn 7 năm “Viết&Đọc” ghi dấu ấn trong lòng bạn đọc, trở thành “thương hiệu” văn chương uy tín, có giá trị bậc nhất hiện nay…

“Những người kể chuyện thế gian” không được phép câm lặng hoặc trốn chạy. Ngay cả khi thế gian chỉ còn một người kể chuyện thì người đó vẫn phải bước đi ngày ngày trong cái “thế giới người” đang náo loạn và vô cảm để kể những câu chuyện tốt đẹp…

– Nguyễn Quang Thiều*

“Nhà văn bỏ quên những phác thảo ở đáy rương, nhiều năm sau anh ta tra chiếc chìa vào ổ khóa đã rỉ sét; điều khiến anh ta hoảng hốt không phải vì những con bọ tìm cách thoát ra ngoài mà vì “phác thảo” ấy giờ chỉ còn là những vụn đen mục nát, không thể viết tiếp khi lẽ ra nó đã có một đời sống khác, khác với số phận bị bỏ quên.”

– Trang Thụy*

Tại sao màu sắc lại cất tiếng hát khi được đặt bên nhau? Không ai lý giải được câu chuyện của ánh sáng và hòa sắc, tự nhiên và nghệ thuật nhưng với một ngôi nhà, điều làm nên sức sống trong suốt quá trình tồn tại của nó thì hoàn toàn lý giải được. Sự xuất hiện của những con người ở nhiều thế hệ, bằng trí tuệ và cảm xúc họ đã làm nên những điều đẹp đẽ, đầy sự kế thừa và tính thời đại. Văn chương cũng giống như lò sưởi, chúng ta tập hợp lại với nhau bằng tình yêu để đi qua những mùa đông của tâm hồn và sự bôi xóa của thời gian…

 

 

Ở đâu có lao động thì ở đó có sáng tạo ra ngôn ngữ…

Nhà văn không chỉ học tập ngôn ngữ của nhân dân mà còn là người phát triển ra ngôn ngữ sáng tạo, không nên ăn bám vào người khác. Giàu ngôn ngữ thì văn sẽ hay… Cũng cùng một vốn ngôn ngữ ấy nhưng sử dụng có sáng tạo thì văn sẽ có bề thếkích thước. Có vốn mà không biết sử dụng chỉ như nhà giàu giữ của. Dùng chữ như đánh cờ tướng, chữ nào để chỗ nào phải đúng vị trí của nó. Văn phải linh hoạt. Văn không linh hoạt gọi là văn cứng đơ, thấp khớp.

Nguyễn Tuân*

68 năm – Chúng tôi và nhiều thế hệ ở Nhà 65 đã cùng sống và theo đuổi một tình yêu – Tình yêu ấy từng rất trẻ, theo thời gian đã già đi cùng với những câu chuyện đẹp đẽ mà tất cả chúng tôi đã cùng nhau xây cất và kiến tạo. Có người còn ở lại, có người đã rời đi nhưng ký ức của những ngày cùng viết nên những câu chuyện của thế gian sẽ còn lại mãi trong văn bản, trong trí nhớ, trong cảm xúc của những ai từng gắn bó và từng đặt chân tới nơi đây…