Trong những ngày khó khăn đó, điều khiến ông cảm động nhất là tấm lòng của “mẹ vợ tương lai.
“Tôi vô cùng biết ơn mẹ vợ tôi bởi ngay từ lần đầu bước vào nhà, bà đã không vì sự gày còm ốm yếu, ăn mặc bẩn thỉu, đầu tóc bù xù, mặt mũi xấu xí của tôi mà đánh giá thấp về tôi. Mà lại hoàn toàn chưa biết gì về gia đình, chưa thấy hé ra tí tương lai nào.
Phải là bà mẹ rất dũng cảm mới không ra tay ngăn con gái mình gá vào với kẻ thất thểu là tôi! Không có tí dấu hiệu gì cho thấy con gái cụ sẽ hạnh phúc nếu lấy tôi. Thế mà từ đầu chí cuối bà cụ vẫn hoàn toàn yên tâm giao con gái vàng bạc của cụ cho tôi (vợ tôi là con út) mặc dù chưa biết tôi sẽ cho cô ấy ăn gì, ở đâu?”, nhà văn Tạ Duy Anh xúc động khi nhớ về người mẹ vợ “dũng cảm” của mình.
Chờ nhau chẵn hai năm, qua nhiều sóng gió, cuối cùng, tình yêu của hai người cũng kết thúc bằng một đám cưới. Và với ông, ngày cưới, thực sự là một ngày đặc biệt theo tất cả các nghĩa.
“Bố mẹ tôi, chủ yếu do bố tôi, chưa bao giờ quan tâm đến chuyện lấy vợ, lấy chồng của con cái, nên không thể trông mong gì ở các cụ, kể cả việc chỉ cần các cụ có mặt làm phép đại diện xin dâu. Tiền thì cũng chẳng có gì ngoài mấy trăm ngàn tiền nhuận bút. Vợ tôi bảo cứ để cô ấy lo, chỉ cần tôi có mặt đúng lúc.Và nhất định là phải mặc áo comple. Chuyện đó thì dễ, vì tôi biết có thể mượn”, nhà văn cười kể về việc chuẩn bị đám cưới đầy kịch tính của mình.
Chuyện chọn ngày cưới cũng thật đặc biệt. Vợ bảo ông chọn ngày, tính đi tính lại, sớm quá sợ không chuẩn bị kịp, mà để sang tháng sau thì ông không muốn, trước hết cứ phải kéo dài cảm giác lo lắng. Chỉ còn khoảng 10 ngày cuối tháng, ông bèn chọn ngày 26/10 âm lịch (1/12 Dương Lịch) chỉ vì cộng ba số đó lại thành số 9.
“Đó là số gắn với ngày sinh, tháng sinh và năm sinh của tôi, tôi tin sẽ may mắn, mà không biết đó là ngày Tị, xung với tuổi Hợi của tôi như vô tình 15 năm sau tôi mới biết. Vậy là mọi kế hoạch tạm ổn. Chỉ còn chờ đi may lại mấy chỗ sứt của bộ Comple Tiệp được tặng, là tôi có thể lên đường đi cưới vợ”, nhà văn Tạ Duy Anh cười.
Nhọc nhằn là thế, nhưng cuộc đời đã đền bù cho ông trái ngọt hạnh phúc. Vợ ông, đúng như ông dự cảm trong ngay từ giây phút gặp mặt, là người phụ nữ tuyệt vời, khéo chiều chồng, nuôi con.
Ông tự hào khoe với tôi tất cả những áo len ông mặc đều do tay vợ đan. Còn ông, từ một người đàn ông luôn tự nhận đa tình thì giờ lại nổi tiếng “chung tình”, yêu con hết mực đến mức một bạn văn đã tặng ông hai câu thơ tếu: “Sinh ra cho phí của giời, cơm nhà của vợ biết đời nào khôn”.
Hỏi ông, ông chỉ cười khà khà, nụ cười mãn nguyện.
Nhà văn Tạ Duy Anh tên khai sinh là Tạ Việt Đăng sinh năm 1959, tại làng Đồng Trưa (tên chữ là Cổ Hiền, sau đổi thành An Hiền), xã Hoàng Diệu, huyện Chương Mỹ, tỉnh Hà Tây cũ (nay là huyện Chương Mỹ, thành phố Hà Nội). Trong sự nghiệp sáng tác, ông đã xuất bản nhiều tiểu thuyết và hàng chục tập truyện ngắn, tản văn, truyện thiếu nhi… Đặc biệt, tác phẩm làm nên tên tuổi của ông là truyện ngắn “Bước qua lời nguyền”. Giáo sư Hoàng Ngọc Hiến mượn tên truyện này để khái quát: “Có một dòng văn học bước qua lời nguyền”.
Mai Loan – Theo Trí thức và Cuộc sống – 12/2022.