Nhà thơ Thuận Hữu trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam: Khi “trái tim thi sĩ” tìm về mái nhà chung

Sự kiện nhà thơ Thuận Hữu – tác giả bài thơ nổi tiếng “Những phút xao lòng” – chính thức trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam đã nhận được sự quan tâm và chúc mừng nồng nhiệt từ các đồng nghiệp, giới văn nghệ sĩ cũng như đông đảo công chúng yêu văn học nước nhà.

Nhà thơ Thuận Hữu tại buổi ra mắt tác phẩm “Nhặt dọc đường”, NXb Hội Nhà văn, 4/2025.

Kể từ khi đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã chỉ đạo hàng loạt thay đổi đầy ấn tượng trong hoạt động của Hội, chẳng hạn thay vì “Đơn xin gia nhập…” như trước đây, những người có mong muốn và đủ điều kiện gia nhập Hội Nhà văn chỉ phải điền vào một văn bản mang tên “Bản đăng ký gia nhập Hội Nhà văn Việt Nam”…

Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam đã trực tiếp gặp gỡ, vận động những cây bút uy tín và tâm huyết nhưng vì nhiều lý do chưa gia nhập Hội. Nhà thơ Thuận Hữu chính là một trong những gương mặt nhận được sự trân trọng đó.

Ông nguyên là Ủy viên Trung ương Đảng, từng đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam, Tổng biên tập báo Nhân Dân. Ngoài hoạt động chính trị và báo chí, Thuận Hữu còn là tác giả của những vần thơ tha thiết, thấm đẫm chất lãng mạn cũng như chiều sâu nhân sinh mà “Những phút xao lòng” chỉ là một bài tiêu biểu trong số rất nhiều bài thơ khác của ông.

Tháng 4/2025, tập thơ “Nhặt dọc đường” của nhà thơ Thuận Hữu chính thức ra mắt bạn đọc, và trên con đường đi tìm vẻ đẹp của thi ca ấy ông luôn khiêm nhường, xem những gì mình viết ra, nâng tầm lên chỉ đơn giản là “nhặt dọc đường”.

Tác phẩm “Nhặt dọc đường” của nhà thơ Thuận Hữu, NXb Hội Nhà văn, 4/2025.

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều từng nói: “Ông luôn coi thơ là một cõi thiêng mà ông chưa đủ mọi điều hay chưa sẵn sàng để bước vào trong cõi đó. Và từ ông, thơ hiện ra theo một lối đi khác – lối đi riêng của cuộc đời ông. Lúc này, tôi lại nhớ đến một câu nói của ai đó: “Không ai nghe thấy tiếng ầm ĩ của những bông hoa trước khi nó bật ra khỏi cành.” Thuận Hữu đã sống như vậy và những câu thơ của ông sinh ra như vậy: tự nhiên và giản dị.”

Thời nhà thơ Hữu Thỉnh còn đảm nhiệm vai trò Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam cũng đã nhiều lần ngỏ ý mời nhà thơ Thuận Hữu vào Hội nhưng ông đều khéo léo từ chối. Ông quan niệm chỉ cần đóng góp cho cuộc sống với tư cách một nhà báo là đủ. Và mặc dù chưa phải là hội viên, nhà thơ Thuận Hữu vẫn luôn đồng hành và chia sẻ cùng mọi hoạt động của Hội Nhà văn, âm thầm ủng hộ và đóng góp thiết thực cho sự phát triển của văn chương nước nhà.

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều chia sẻ tai sự kiện ra mắt tập thơ “Nhặt dọc đường” của tác giả Thuận Hữu, 5/4/2025.

Nhà thơ Chủ tịch Hội Nhà văn Nguyễn Quang Thiều đã tích cực, tha thiết vận động và cuối cùng, trong một “phút xao lòng” nhà thơ Thuận Hữu đồng ý đăng ký gia nhập Hội Nhà văn Việt Nam mà lễ kết nạp được tổ chức ngày 1-2 vừa qua.

Tại buổi lễ kết nạp, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam Nguyễn Quang Thiều đã có những chia sẻ đầy cảm xúc về người bạn nghề, người đồng nghiệp đáng kính. Theo nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Thuận Hữu không chỉ là một nhà chính trị, một nhà báo kỳ cựu mà sâu thẳm trong ông luôn rực cháy một “trái tim thi sĩ”.

“Chúng tôi vô cùng bất ngờ và xúc động trước những bài thơ của Thuận Hữu. Ở đó, người ta thấy một sự rung cảm đầy mãnh liệt bên dưới vẻ ngoài điềm đạm của một nhà chính trị” – nhà thơ Nguyễn Quang Thiều phát biểu.

“Hội nghị triển khai công tác văn học năm 2026 và Lễ kết nạp Hội viên Hội nhà văn Việt Nam” cho 62 hội viên mới, diễn ra vào sáng 1/2/2026 tại Hà Nội.

Việc nhà thơ Thuận Hữu nhận lời gia nhập Hội Nhà văn Việt Nam lần này không chỉ hoàn tất một thủ tục hành chính mà còn là sự khẳng định mong muốn được cùng gánh vác, sẻ chia những công việc của Hội trong giai đoạn mới, góp phần nâng cao uy tín nghề nghiệp của Hội Nhà văn Việt Nam.

Tin, bài: Yên Ba*

Một minh họa của Họa sĩ Đào Hải Phong lấy cảm xúc từ những câu thơ viết về biển trong tác phẩm “Nhặt dọc đường” của tác giả Thuận Hữu.

            Những con ốc biển

Những ngày thơ cùng với bạn bè
Trên bãi biển nhặt vỏ sò vỏ ốc
Những con vật tự bao giờ đã chết
Để lại khối xương trang sức cho đời

Tuổi thơ, biển theo sát bên tôi
Sóng vỗ. Rừng dương. Cánh buồm. Gió lộng
Đứng trước cuộc đời như biển rộng
Tôi đã quên đi những con ốc con sò

Những con vật hiền lành sống trên lớp phù sa
Của những con sông mang từ núi xuống
Sóng đẩy, triều xô, lăn tròn phiêu dạt
Giữa bao nhiêu đá sỏi cát vùi
Nên tự chở che mình bằng cái vỏ đá vôi
Có gai mọc xù xì, có sắc màu lộng lẫy

Cũng một ngày kia
Giữa sóng triều xô đẩy
Những con ốc chết rồi ruột héo gan khô
Và hoá thân thành những nấm mồ
Không chịu cát vùi khoe mình trên mé bãi
Những vỏ ốc chứa âm thanh trong đấy
Gió đại dương đi qua ca hát suốt bốn mùa
Những chuyện vui buồn dưới đáy biển sâu
Được kể lại bằng những âm thanh kỳ diệu…

Tuổi thơ không còn và tôi đã đi xa
Gặp con ốc con sò tôi chợt hiểu
Những nỗi đau ẩn mình trong vỏ đá đầy hoa.

                          Thuận Hữu*

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *